Chử Lộc Sơn ngồi trên đất, vẻ mặt thản nhiên, nhẹ giọng cười nói: “Trước khi chúng chết, ta đã nói với chúng, trước kia các ngươi oán xuất thân không tốt, chỉ thiếu bối cảnh gia thế, thực ra không hề sợ khổ, thế nên ta đã cho các ngươi cơ hội. Mức độ bị thương của thế tử điện hạ mấy năm nay, nếu loại bỏ sự chống đỡ từ thể phách các cảnh giới của người, rồi căn cứ vào thể lực của kẻ chịu đao và cơn đau phải gánh, theo Lộc Cầu Nhi ta thấy thì đối với người thường đã là rất ít rồi, đi hết một lượt theo thứ tự, cũng chỉ có ba trăm mười bốn đao mà thôi.”
Từ Hiểu ném một múi quýt vào miệng, cười cho qua chuyện.




